[15.6.2013][Interview] Cuộc phỏng vấn của CL với Star Naver, Part 1


[IMG]

Bài hát solo đầu tiên của CL, leader 2NE1, “The Baddest Female” đã đáp ứng được nhữg thoả mãn đang sôi sục. Thời điểm nó được phát hành đánh gục tất cả các bảng xếp hạng. Nó đã được đón nhận ở cả trong và ngoài nước. CL, người đã luôn luôn được yêu mến với màn trình diễn lôi cuốn của mình, nói về kí ức với nước mắt gắn liền với mì Trung Quốc đậu đen vào ngày đầu tiên của năm mới trước khi debut. Tất nhiên, đây là lần đầu tiên cô tiết lộ câu chuyện và nó chỉ dành cho các độc giả của Start Column. Hơn nữa, đằng sau quá khứ tuyệt vời của CL đi du lịch nhiều nước và khả năng nói chuyện bằng bốn ngôn ngữ của mình, là năm tháng tuổi vịthành niên gặp rắc rối với sắc tộc của cô.
 
Như vậy, trong Part 1 của CL, mặc dù còn nhỏ, một câu chuyện dài ẩn chứa bên trong bên trong.
 
Trong part 2, mối liên hệ của CL với nhiều người nước ngoài, có thể làm cho bất kỳ ngôi sao Hollywood nào phải ghen tỵ, được tiết lộ. Star Cast hy vọng nhận được phản ứng mạnh mẽ từ phía độc giả / lời nhắn của biên tập viên.
 

# 1. Nhà bà ngoại ở Mut-gol

 
Trong suốt cuộc đời đi học của tôi, tôi chưa bao giờ học tại một trường học có nhiều hơn một trăm học sinh. Vào thời điểm đó, bất kể tuổi tác hay giới tính, chúng tôi đều dễ dàng trở thành bạn thân. Tôi nghĩ là tôi khá trẻ con. Tôi nghĩ rằng tôi là một kẻ ngốc hạnh phúc.
 
Tôi theo cha tôi đến Nhật Bản khi tôi còn nhỏ. Tôi trở lại Hàn Quốc và ở với bà ngoại của tôi trong một hoặc hai tháng trong kì nghỉ. Thật ngạc nhiên những ký ức thực sự khắc sâu trong tôi rất rõ ràng. Tôi nghĩ rằng lúc đó mình khoảng 4 hoặc 5 tuổi. Tôi đã đến từ Nhật Bản và được đi đến một khóa học tiểu học mùa hè tại Hàn Quốc. Bà tôi đã kể lại câu chuyện tiếp sau đó.
[IMG]
Chỗ đó giờ là Jagok-dong. Nhưng thực sự nó đã thay đổi rất nhiều. Trước đây được gọi là thị trấn Mut-gol chỉ có một trường tiểu học và siêu thị, nhà ở, và núi. Họ kể rằng tôi hay lên núi một mình. Hiện giờ tất cả mọi thứ đã phát triển mà tôi khó có thể tìm thấy đường. Tôi cảm thấy buồn về điều đó. Mặc dù tôi đến trường tiểu học một mình, nhưng bằng cách nào đó tôi đã quen được tất cả những cô bé trong thị trấn và chia sẻ những miếng sticker. Bạn biết những miếng sticker con gái sưu tầm phải không? Tôi đùa nghịch trong sân chơi, chạy xung quanh với các bé trai. Tôi hoà hợp với tất cả mọi người trong thị trấn. Tôi nghe nói rằng vào ngày sinh nhật của tôi, tôi đã viết ‘Sinh Nhật’ trên trước cửa ra vào phía trước của tôi và mời rất nhiều người thế là bà của tôi đã bị đặt ở một vị trí khó khăn. Tôi quây quần với đám trẻ và đi thu gom rác. Tôi vẫn còn nhớ đã làm điều đó.
 
 

# 2. Trường tiểu học ở Tsukuba, Nhật Bản.

 
Tôi sống ở Nhật Bản cho tới năm 12 tuổi. Cha tôi đã nghiên cứu trong trường đại học Tsukuba và sau đó trở thành giáo sư tại đó.
 
Tôi đã đi học tiểu học, tại nơi mà tôi đã từng quay “2NE1 TV” nhưng nó cảm có cảm giác thật xa lạ. Trong những kỉ niệm cũ, chỉ có một cửa sổ trong lớp học. Thậm chí nhiều trường tiểu học, tôi nhớ mình thường chơi với bọ rùa và ếch. Vì Tsukuba có môi trường thiên nhiên tuyệt vời, có rất nhiều bọ rùa. Cha tôi kể với tôi rằng bọ rùa là những người bạn của tôi và chúng là những quý cô bọ trong váy trong bọ váy chấm polka. Chúng sẽ tự cuộn người thành hình tròn nếu bạn chọc vào nó. Tôi dùng nó để chạy xung quanh và chơi rất nhiều.
[IMG]
Cha tôi luôn luôn bận rộn vì vậy chúng tôi đã không ở bên nhau nhiều. Tuy nhiên, thời gian mà bố con tôi dành cho nhau luôn luôn đặc biệt. Tôi lớn lên trong một môi trường rất cởi mở. Mặc dù cha tôi “là một giáo sư, ông luôn luôn gắn liền với chiếc quần jean và áo thun, nhà chúng tôi không có TV hay ghế sofa. Chỉ khi tôi đến nhà của một người bạn và nhận ra rằng tôi đang ở trong một môi trường rất độc đáo. Cha của tôi thể hiện rằng ông muốn tôi nhìn thế giới không bằng lời nói mà bằng hành động.
 
 

#3 Một người cha tuyệt vời và một người mẹ tuyệt vời hơn

 
Mẹ tôi thực sự quá đỗi tuyệt vời. Bà luôn biết cách điều chỉnh người khác một cách thoải mái và cha tôi cũng thế. Tôi nhận ra làm được điều ấy khó khăn như thế nào sau khi tôi lớn lên.
[IMG]
Mẹ còn khá trẻ khi gặp cha tôi và có tôi. Có lẽ đó chính là lí do chúng tôi như những người bạn thân. Mẹ con tôi gọi điện cho nhau mỗi ngày. Tôi có người mẹ và cô em gái giống như bạn bè. Đó là lí do tại sao tôi không thực sự cần kiếm thêm bạn bè khi còn nhỏ. Khi tôi nhìn vào những tấm hình cũ, mẹ tôi mặc rất nhiều bộ quần áo đặc biệt nhưng khi bà gặp cha tôi và bắt đầu mặc những chiếc quần jeans và áo phông trắng. Đó là cách bà chấp nhận cha.
 
 

# 4. Làm tới ba bài kiểm tra về phát triển giáo dục trong một vòng

 
Bởi vì tôi sống ở nước ngoài khá lâu, tôi chưa từng có dịp nhận được sự giáo dục chính thống nào về tiếng Hàn Quốc. Đó là sau khi tôi gia nhập YG và tôi cảm thấy mình cầ phải học tiếng Hàn. Tôi đã học tất cả ba cấp, tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông, với khoảng cách sáu tháng giữa các kỳ thi, trước khi được ra mắt. Vào thời điểm đó, mọi người đều nhìn tôi và dò hỏi. Họ không thể hiểu lý do tại sao tôi muốn được kiểm tra đến vậy và tự hỏi nếu tôi muốn đi đến một trường đại học mặc dù nó không cần thiết. Tôi đã làm những bài kiểm tra bởi vì tôi không muốn bị xấu hổ về bản thân mình và vì tôi muốn như thế.
 
Bố mẹ tôi đã dạy tôi tiếng Hàn Quốc một cách rất tự do. Họ chỉ nói tiếng Hàn ở nhà và tùy thời gian, họ đã vẽ những bức tranh và dạy tiếng Hàn như thế.
[IMG]
Ở Nhật Bản, có một trường học quốc tế lớn nhưng trường tiểu học tôi theo học chỉ có tổng cộng 20 học sinh. Khi ấy tôi đã thực sự may mắn, tôi đã gặp tất cả các chủng tộc khác nhau bao gồm Ấn Độ, châu Phi và Mỹ La tinh. Đã có thể gặp gỡ và nhờ khác sự khác biệt nhiều tới vậy nên khong có bất kỳ thành kiến ​​chống lại chủng tộc khác. Khi tôi muốn đi đến tiệc sinh nhật hoặc đi đến nhà một người bạn, tôi lại có cơ hội chiêm ngưỡng những nét văn hoá và di sản khác nhau. Không có những chuyện như bị ruồng bỏ hoặc bắt nạt trong trường học. Ngay cả những người tàn tật cũng không bị bỏ rơi. Có quá ít người cùng chủng tộc với nhau nên không ai trong số chúng tôi nghĩ theo chiều hướng ấy hết. Tôi học tiểu học tại Nhật Bản và tới giữa những năm tiểu học tôi học trường Mỹ. Sau đó tôi học trung học cơ sở Pháp một thời gian và một lần nữa thay đổi để học trung học cơ sở tại Mỹ.
 
 

# 5. Sống Trong Nhà trọ Tại Pháp

 
Qua một thời gian ngắn trở lại Hàn Quốc. Vào thời điểm đó tôi theo học một trường tại Mỹ trong một hoặc hai năm trước khi chuyển đến Pháp. Tôi đã phải thay đổi nơi ở rất nhiều. Mẹ tôi biết tiếng Anh và tiếng Nhật nên bà đã đặt tôi và một thách thức mới, tôi đã đi đến Pháp.
[IMG]
Tôi đã thực sự may mắn. Gia đình người bản xứ của tôi ở trọ thực sự là một gia đình khá. Khi tôi nhìn những người bạn của mình, đôi khi có những trường hợp phải chuyển đi. Tôi may mắn khi gặp được những người cực kì tốt và có một khoảg thời gian đẹp. Một mình tôi đã tới Pháp. Tôi ở trọ nhà dân trong khoảng hai năm khi sống tại Paris. Kết quả tôi biết thế nào là Paris và nhanh chóng thích nghi. Rất nhiều sinh viên quốc tế không thể học được tiếng Anh. Tôi cũng đã thấy rất nhiều học sinh theo học tại một trường có tiếng, chỉ chơi với những người bạn châu Á khác và không bao giờ nói được một từ tiếng Anh. Tôi ở trong một nhà dân để không lựa chọn theo hướng ấy. Thật tuyệt vời vì tôi đã được trải nghiệm những món ăn địa phương và phong cách sống của họ.
 
Em gái tôi nói tiếng Trung Quốc thay vì Nhật Bản. Khi lớn thêm một chút, chúng tôi đã khá bối rối. Ngay cả khi sống ở Hàn Quốc, chúng tôi đã không thể chia sẻ văn hóa Hàn Quốc, và khi chúng tôi ở nước ngoài, chúng tôi nhìn nhận đơn giản là người châu Á. Giữa em gái tôi và tôi, chúng tôi gọi nhau là người ngoài hành tinh chúng ta. Rất nhiều người có có vẻ ghen tỵ, nhưng theo quan điểm của tôi, điều ấy khiến tôi lo lắng. Ban đầu, có vẻ tuyệt vì tôi có thể nói nhiều ngôn ngữ nhưng thực sự thì cảm thấy không ổn lắm.
[IMG]
Giống như tôi vẫn đến trường tiểu học một mình, lên những bậc cao hơn tôi bắt đầu được hưởng trợ cấp và đi học nhảy. Thời đó các trường nhảy thường mời những vũ công nước ngoài nổi tiếng và tôi đã tình nguyện làm phiên dịch viên. Tôi đã rất xúc động khi nghe họ chia sẻ về cách họ xem những địêu nhảy và cách họ nghe nhạc ra sao, làm theo họ và giải thích cho mọi người.
 
 

#6 Trở thành thực tập sinh của YG mà không cần tới giới thiệu

 
Đó là cách tôi học nhảy, và tôi cũng bắt đầu tập hát vì tôi rất thích nó.
 
Ngoài ra, ngôi sao duy nhất mà tôi thích khi ấy là Teddy của One Time (1TYM). Tôi chưa từng thích một ngôi sao điện ảnh hay ca sĩ nào, thực sự chỉ cảm thấy ở Teddy. Đó là cách tôi biết đến YG và sau đó tôi thấy YG trên TV. Tôi chỉ có nhảy và hát ở YG. Tôi đã cố gắng tìm ra cách để gửi băng demo từ khi còn là một đứa trẻ tiểu học nhưng không nhận được hồi âm.
 
Khi tôi 17 tuổi, tôi tự nhủ rằng sẽ không gửi đoạn băng nào nữa sau lần này. Có vẻ kỳ lạ, nhưng lúc đó tôi đã có niềm tin mơ hồ này. Tôi nghĩ lý do tại sao tôi đã không nhận được trả lời là bởi vì họ đã không nhận được video của tôi, vì vậy tôi đã không căng thẳng.
 
Vào thời điểm đó YG xây dựng được chia thành hai địa điểm. Tôi tìm thấy đường, lần theo địa chỉ. Một bạn fan đã ở đó và nói: “Bạn không giống như một fan hâm mộ. Tại sao bạn lại tới đây? ” thế nên tôi nói,” Tôi đến gặp giám đốc điều hành.” Sau đó, họ nói với tôi rằng giám đốc điều hành làm việc tại một tòa nhà khác và mặc dù thời tiết mùa đông lạnh, họ đã dẫn tôi tới đó.”
[IMG]
Lúc đầu, tôi có một người bạn chờ đợi với tôi, nhưng thời gian trôi qua và bạn ấy để lại tôi một mình. Bằng cách nào đó nó cảm thấy như thể tôi sẽ có thể nhìn thấy giám đốc điều hành nếu tôi chỉ chờ thêm một lúc nữa. Khi mông của tôi đã bắt đầu bị đau do thời tiết lạnh, tôi nghiêm túc suy tính lại thì sau đó ông Yang bước ra. Khi tôi đưa cho ông cuốn băng demo của tôi, ông nhìn tôi kinh ngạc. Một giờ sau, một cuộc gọi điện thoại gọi đến nói rằng tôi hãy tới vào thứ sáu. Hôm thứ Sáu, ông Yang đưa tới khoảng 30 người bao gồm cả đội máy ảnh và nhạc sĩ và tôi đã hát trước mặt họ.
 
 

#7 Đoạn băng demo kẻ nắm giữ ước mơ của CL

Nó chứa hơn 10 phút vũ đạo và ca hát. Tôi thích hip-hop vì vậy tôi nhảy hip-hop bằng nững động tác mình biết. Tôi chỉ rap bài hát duy nhất của Teddy và hát ca khúc của Alicia Keys. Tôi đã gắn chắc máy quay để nó sẽ không bị rung và quay phim bản thân mình.
 
[IMG]
Đó là kì nghỉ đông nên tãi ơở ở lại YG một thời gian. Vào tháng hai, tôi cảm thấy sự cần phải thay đổi vì vậy tôi chuyển đến một trường học Mỹ. Lúc đầu, tôi rất háo hức về việc học tập. Khi tan học vào khoảng 3 giờ, tôi sẽ tập luyện cho đến 3 hoặc 4 giờ sáng rồi sau đó trở lại trường học. Tôi tiếp tục như vậy trong vài tháng. Nhưng tôi không thể tiếp tục làm như vậy bởi vì tự tôi đã đốt cháy sinh lực của mình. Vì vậy, tôi đã phải đưa ra quyết định. Từ đó, tôi đã không đi học thường xuyên và tập trung hoàn toàn cho công việc. Tôi tiếp tục làm như vậy cho tới năm thứ hai của cấp 3. Trong buổi thử giọng, ông Yang đã không nói dù chỉ một lời. Từ những gì tôi còn nhớ, tất cả mọi người đã mỉm cười. Và sau đó quản lý khác đến gặp tôi và nói tôi sẽ bắt đầu tập luyện từ thứ hai
 
Bởi vì cha mẹ ở nước ngoài nên tôi sống một mình một mình. Cha mẹ tôi không thực sự bộc lộ ý kiến ​​của họ về bất cứ điều gì. Họ tin tưởng tôi và tin rằng tôi đã quyết định đúng. Họ không bao giờ nói với tôi rằng tôi có thể làm bất cứ điều gì tôi muốn nhưng giúp tôi thực hiện ước mơ. Họ không bao giờ can thiệp những hoạt động tại công ty, và thời gian duy nhất họ cũng có mặt là khi tôi kí hợp đồng. Họ thay mặt tôi bởi tôi vẫn ở tuổi vị thành niên. Thậm chí sau đó, họ nghĩ rằng nó thực sự là việc phức tạp.
 
Tôi có cảm thấy tồi tệ với ứng xử của họ nhưng từ khi còn nhỏ, cha mẹ tôi đã cố gắng giúp tôi hiểu được trách nhiệm. Khi tôi nhận điểm kém ở trường, nó sẽ ảnh hưởng tới hồ sơ của tôi sau này rằng nó sẽ cần thần bất kể tôi làm gì trong tương lai. Vì vậy, tôi nhận ra tầm quan trọng của việc có trách nhiệm trong hành động của bản thân và cha mẹ tôi không cần bận tâm nhiều về nó. Đó là lý do tại sao tôi bắt đầu mong muốn nhiều hơn. Đó là bước chân của tôi, nó là cuộc sống của tôi.
[IMG]
Tôi cảm thấy thực sự biết ơn đối với chủ tịch Yang vì thời gian ấy tôi đã sống một mình khá khó khăn.
 
 

# 8. Bắt đầu của năm mới, Trung Quốc mì sốt đậu đen chủ tịch Yang đặt trước cho tôi

 
Thành thật mà nói, lúc đó tôi là thực tập sinh YG trong thời gian ngắn nhất. Tôi đã được đào tạo ít hơn 2 năm rưỡi và tôi ở công ty mỗi ngày. Ngay cả những ngày lễ, bởi vì tôi không có nơi nào khác để đi. Gia đình tôi ở nước ngoài và mặc dù họ có về Hàn Quốc, tôi đã rất chăm chỉ tập luyện vì thế đã không gặp họ. Tôi đã không làm gì đặc biệt ngoài nhận biết và học những loại âm nhạc mới. Nhưng nó rất thú vị khó diễn tả bằng lời. Tôi ở phòng tập luyện cả ngày và sẽ trở về nhà chỉ để ngủ.
 
Chủ tịch luôn có mặt ở công ty. Việc đáng nhớ nhất là một lần khi tôi đến công ty vào dịp năm mới bởi vì tôi không có nhiều việc khác để làm. Ông ấy gọi cho tôi và hỏi tôi đang làm gì. Tôi trả lời rằng tôi chỉ nghe nhạc. Chủ tịch Yang nói liệu tôi có thể xuống phòng thu bây giờ, và khi tôi xuống tới nơi ông ấy đã gọi món mì Trung Quốc. (Cười) Ông Yang luôn luôn dành năm mới của mình trong một câu lạc bộ và ông đã gọi mì Trung Quốc cho tôi trước khi đi.
 
Tôi không biết sao mình có thể nuốt chửng những sợi mì ấy và đó là cách tôi chào đón năm mới.
 
Đó là cách CL lớn lên và trở thành một phần của gia đình YG. Hẹn gặp lại mọi người ở part 2.
[IMG]
Source: ygladies
Trans: CKau Nkym@forum.360kpop

Để lại vết tích đi :))

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s